Gã đô con da màu phệt tả tơi bé gái điếm mi nhon, nói đơn giản cho ông biết chừng mực mà quyết định. Nếu ông giết tôi, với thế lực của ông, cùng lắm là ngồi tù vài năm… – Nhưng nếu ông giết thằng Sơn, chờ đợi ông không phải là nhà tù mà là huyệt mộ… Mà không chỉ mình ông, ngay cả bản thân tôi, thằng Minh, thậm chí bà dú, người giúp việc, mấy thằng lái xe, Quý ông da màu chịch tơi bời em cave nhỏ nhắn bảo vệ, cả con Béc giê, con vẹt ông nuôi… tất cả… tất cả… đều phải chôn cùng nó. “Gà… chó… không… tha” Tiếng ngân nga thật khẽ cuối cùng của Khánh Phương lọt vào tai ông Khánh lại như tiếng gọi